CẢNH GIÁC: Lừa đảo bằng hình thức Kinh doanh đa cấp.

Standard

Khi đăng bài viết này, mục đích duy nhất của Ka là muốn chia sẻ với các bạn trẻ đang là sinh viên, một trải niệm nhỏ mà rất có thể sẽ giúp được bản thân các bạn hoặc bạn bè, người thân… tránh khỏi một cái bẫy lừa đảo khá phổ biến hiện nay : Lừa đảo bằng hình thức Kinh doanh đa cấp (KDĐC). Và cụ thể ở đây, tôi muốn đề cập đến công ty H.T.Đ (để tránh rắc rối, Ka xin phép viết tắt, nhưng bạn nào năng google một tí là ra ngay thôi)

Trước hết, xin nói rõ để tránh hiểu lầm, KDĐC là hình thức kinh doanh hoàn toàn hợp pháp, được pháp luật thừa nhận ( Các bạn có thể tìm hiểu thêm ở Wiki để biết thêm chi tiết). Tuy nhiên, do hình thức kinh doanh này tương đối đặc biệt và mới lạ ở nước ta nên đã bị một số người lợi dụng để thực hiện hành vi lừa đảo; mà đối tượng nhắm đến thường là công nhân, sinh viên nghèo ở quê lên tp học đại học, hoặc những người gặp khó khăn về tài chính…
Xin chia sẻ cùng các bạn đôi điều về chuyến hành trình “thú vị” tôi vừa trải niệm để thấy sự tinh vi đến độ kì công của hình thức này.

 

 

I/ Tôi đang là sv năm nhất một trường đại học tại tp HCM. Ngay từ giai đoạn ôn thi, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn từ một người tự xưng là tình nguyện viên của chương trình Tiếp sức mùa thi. Nội dung là những lời lẽ động viên thông thường, người này chỉ xưng mỗi tên là N. Tôi nhắn tin cảm ơn đáp lễ thì liên tiếp những ngày về sau nhận được tin nhắn thăm hỏi mang nhiều điểm bất cập:

 

1/ Người này hỏi về trường – khối thi –> khá lạ nếu bạn nhận làm tiếp sức mùa thi cho người khác đến mức độ riêng tư như nhắn tin di động mà lại ko rõ họ thi trường nào, khối gì. Và điều quan trọng cần nhấn mạnh ở đây là hình thức “Tiếp sức” này quá-xa-lạ và bất thường. Cảm thấy nghi hoặc, tôi đã hỏi qua một vài người bạn và nhận được hai huớng hồi đáp trái chiều:

_ Những người cùng lớp tôi đều nhận được tin nhắn với nội dung giống hệt, của cùng một người gửi – cùng số đt. Và may mắn một điều, họ sinh nghi nên không hồi đáp như tôi đã làm.

_ Những người khác trường không nhận được tin nhắn nào như thế.

 

2/ Khi tôi tiếp tục nhắn tin chất vấn về thân thế cũng như lí do người này biết số di động của mình, chỉ nhận được những hồi đáp rất lấp lửng và một câu nói đầy hứa hẹn “Khi nào chúng ta gặp nhau em sẽ biết thôi” –> Nếu thực sự là một tình nguyện viên chân chính thì ko lí do nào người này phải lấp liếm về những thông tin trên.

 

3/ Vị “tình nguyện viên” này không hề đề cập gì đến những nội dung mà chương trình Tiếp sức mùa thi lẽ ra phải hỗ trợ sv. Những gì tôi nhận được từ chị ta là những tin nhắn làm thân, vui đùa kiểu “Ngày mới tốt lành…”. Và nhịp độ này được duy trì tương đối 2-3 lần/ tuần, tới tận khi tôi có kết quả thi chính thức.

Người này dần hé mở về thân thế: một đồng hương học cùng trường cấp III đã tốt nghiệp trước tôi 3 khóa – hiện đang là sv năm cuối đh Tôn Đức Thắng (đây chỉ là thông tin do N. cung cấp, không rõ độ xác thực). Chị ta nhiều lần đơn phương hẹn gặp tôi tại quê, nhưng do không sắp xếp được thời gian, tôi đã không đến gặp.

–> Ko lí do gì mùa thi đã kết thúc mà tình nguyện viên vẫn còn kéo dài “nhiệm vụ” vượt quá bổn phận như thế này. Huống hồ việc chủ động đề nghị gặp mặt trực tiếp hết lần này đến lần khác đã là một điều hết sức đáng nghi.

 

4/ Người này vẫn duy trì việc nhắn tin thăm hỏi tôi, và thường khơi mào bằng những câu hết sức triết lí như “Em nghĩ mối quan hệ là gì? Giá trị của mối quan hệ như thế nào?…”. Thậm chí đã có lần mời tôi dự sinh nhật em gái chị ta – khi tôi thậm chí còn chưa biết rõ chị ta là ai. Tôi vẫn cố tìm cách từ chối. Cho đến 5/10/11 mới đây, chị ta hẹn gặp tôi lần nữa và đến tận cổng trường đại học chờ.

Chúng tôi đi uống nước và nói chuyện. Nội dung xoay quanh những câu chuyện về kinh nghiệm xin việc làm, lý tưởng tự lập, khả năng giao tiếp và những giá trị “giúp nhau cùng tiến” nghe qua rất đáng nể. Lúc đó tôi đã nghĩ mình may mắn vì quen được một người hiểu biết sâu rộng và có khả năng giao tiếp lưu loát đáng để học hỏi. Cuối buổi nói chuyện, chị ta đề nghị tôi tham gia chương trình giao lưu nào đó của “hội sv” để có môi trường học hỏi như mình. Lời đề nghị thực sự rất tha thiết và những tâm sự đồng cảm kiểu “lúc mới lên đh, chị cũng nhút nhát nhưng nhờ tham gia hội này mà hiểu biết và năng động được như bây giờ…” cũng làm tôi xuôi tai. Nhưng lần nữa, vì thời lượng bài vở quá nhiều nên tôi từ chối.

 

 

 

II/ Cuối cùng, vào ngày 14/10/11 mới đây, tôi đã sắp xếp được cái hẹn và phải đi khá xa để đến được điểm hẹn tại 1 quán trà sữa ở quận 7. Do nhà xa, tôi đề nghị nếu muộn chị ta có thể đưa về hộ không và nhận được lời đồng ý ko do dự với thái độ ân cần đáng ngờ.

 

Thành viên của chi nhánh hội này khá đông- tầm trên dưới 20 người – đa số là sv, công nhân (theo N. thì đây chỉ là một trong hàng chục chi nhánh hội nhỏ; các chi nhánh lớn thành viên lên đến hơn 50 và trải rộng trên cả nước). Phần lớn đã là thành viên từ trước, chỉ có vài người mới đến lần đầu như tôi. Khi tiếp xúc vs các thành viên kì cựu, tôi muốn tìm hiểu cụ thể hơn về nguồn gốc hội nhưng cũng chỉ nhận được những câu trả lời hết sức qua loa, đại khái… kèm theo motif quen thuộc “rồi em sẽ biết”.

 

Chúng tôi đóng tiền trà sữa (10k/ người) và được tổ chức cho chơi trò chơi(có phần không được đứng đắn cho lắm). Đến cuối buổi, nhân vật quan trọng xuất hiện. Anh ta được giới thiệu tên T. là một doanh nhân thành đạt, có địa vị cao trong xã hội và là một trong những người đã góp tay gầy dựng hệ thống hội trải dài khắp ba miền. Anh ta từ trước đã đến tiếp xúc vs từng người mới – bao gồm cả tôi – ấn tượng rất chững chạc, thân thiện, và gây nhiều tò mò. Những câu chuyện anh ta kể thoạt nghe qua bao chứa rất nhiều triết lí sống và tinh thần vượt khó cao độ để lập nghiệp. Song chung qui vẫn bỏ ngỏ về thân thế và đơn vị công tác của người nói. Ngoài ra còn có phần tổ chức mừng sinh nhật cho 1 thành viên với không khí hết sức ấm áp thân tình mà giờ ngẫm lại tôi mới hiểu hóa ra cũng thuộc về chiến thuật câu mồi.

Đến cuối buổi, chúng tôi được thông báo sáng hôm sau sẽ diễn ra một hội thảo doanh nhân thành đạt nào đó rất hấp dẫn và cơ hội có hạn – chỉ có 5 vé. Vốn không phải dân ham kinh doanh, tôi không định tham gia; nhưng khá bất ngờ, ‘được’ chị “tình nguyện viên” ân cần giữ lại giảng giải về tầm quan trọng có 1 không 2 của chương trình ngày mai. Những lí lẽ chủ yếu là “Em suốt ngày cắm đầu học để làm gì? Mục đích sau này khi ra đời của em là gì? Cơ hội không đến lần hai, biết đâu ngày mai em sẽ tìm được cơ hội làm thay đổi cuộc đời mình thì sao?…”

Nhưng khi tôi yêu cầu được biết cụ thể hơn về chương trình, lời đáp vẫn là “Biết trước còn gì thú vị, rồi em sẽ thấy ko như những gì em tưởng tượng đâu” Chị ta giảng giải rất chuyên nghiệp và thuyết phục, gần như liên thanh và trực diện – khiến ngay một đứa mồm mép lanh chanh như tôi cũng không thể từ chối được.
Sau đó tôi được đưa về với lời hứa sáng hôm sau sẽ đến tận nơi đón đi. Đây lại là 1 sự ân cần bất bình thường khác mà lúc đó tôi đã không mấy để tâm. Vì “số vé có hạn mà người đăng kí thì nhiều” nên chị ta bảo cũng ko chắc tôi sẽ được chọn, khi họp rồi sẽ nhắn tin báo với tôi ngay trong đêm hôm đó (Tất nhiên tôi đã được chọn) –> Đây chính là chiến thuật Làm cao mà họ đã giăng ra.

 

Để hiểu thêm về các chiến thuật này, bạn có thể tham khảo tại địa chỉ sau với hình ảnh chụp chi tiết nội dung cuốn sổ bí kíp của các thành viên HTĐ. http://kynangsong.org/showthread.php?t=11489 Khi xem xong tôi đã không khỏi sốc vì nó khớp như in với từng giai đoạn mà N. đã dẫn dụ tôi.

 

 

 

III/ Sáng 15/10/11, đúng hẹn, tôi được đưa đến tận nơi. Đây chính là cơ sở tại quận 6 mà nhiều bạn trẻ từng bị lừa đã đề cập suốt trong các forum trên mạng (Again, google’ll give you ALL). Dù mang tiếng là công ty nhưng nơi tôi được đưa đến trông chẳng khác gì kho lớn của một nhà máy sản xuất bình thường, tuy khéo trang trí lại nhưng trông vẫn nhếch nhác.
Tôi phải làm thủ tục và thế chân 50 ngàn đồng cho một thẻ v.i.p với điều kiện có người bảo lãnh. Bước vào khuôn viên trong với số người choáng ngợp, tôi được người đã đề cập từ đầu đưa đi vòng quanh và giới thiệu với những lời lẽ hết sức hoành tráng về công ty HTĐ. Trên tường là hình ảnh các ‘doanh nhân’ thành đạt của họ phân theo cấp bậc sao. Có 2 người được giới thiệu là thành viên clb “Doanh nhân đất Việt” với thu nhập hàng trăm triệu/ tháng. Để gây ấn tượng và tạo thêm lòng tin với tôi, N. còn giới thiệu hoành tráng về vị đổng sự của công ty kèm theo một thông tin khác rằng anh ta cũng là người cùng quê với tôi.

 

Đa số đối tượng tham dự là những người trẻ tầm 26, 27 tuổi trở lại -rất đông sinh viên, công nhân. Đội ngũ của họ rất chuyên nghiệp, mặc vest toàn bộ, ăn nói lịch thiệp, phong thái tự tin. Tôi được đưa đến bắt tay chào hỏi một vài người. Họ lặp đi lặp lại những nội dung giống hệt nhau và luôn miệng lancer cho nhau. Những câu quen thuộc là “Có phải em lần đầu đến đây không, em rất may mắn được chọn đó? Em thấy cách tổ chức ở đây có chuyên nghiệp không? Em có muốn được thành đạt giống như các anh chị ở đây không?…”

 

 

Khi Đại hội hoa hồng – cách gọi buổi lễ của họ- bắt đầu, chúng tôi được dồn vào các hội trường. Cách tổ chức lẫn sân khấu đều rất sơ sài. Và yêu cầu tiên quyết là Tắt điện thoại – Không được chụp hình, ghi âm, quay phim. Đây gần như là một buổi diễn thuyết tự tán của các thành viên công ty với sự cỗ vũ nhiệt tình một cách thái quá của khán giả bên dưới. Những nhân vật thành đạt lần lượt xuất hiện hoành tráng như những idol, phát biểu, diễn thuyết rất hùng hồn, cảm động. Đánh trúng hoàn toàn tâm lí kinh tế và mong muốn tự khẳng định bản thân của giới trẻ – đặc biệt là sv và công nhân.

Tại thời điểm đó, tôi mới biết thì ra nơi mình được đưa đến là một cty KDĐC. May mắn là từ trước, tôi vốn đã nghe nhiều về hình thức lừa đảo trá hình KDĐC nên bắt đầu thấy bất an và cố quan sát tình hình. Quả thật khi bình tĩnh suy xét thì thái độ của họ thực sự quá bất thường. Những màn tặng quà, tung hê cuồng nhiệt, các ‘doanh nhân’ thì xuất hiện bằng cách chạy dài từ dưới hàng ghế khán giả lên sân khấu – vừa chạy vừa bắt tay những fans hâm mộ hai bên chìa ra vẫy gọi. Hệ thống công ty được giới thiệu khá sơ sài – phần chính toàn dùng chiêu khích tướng tâm lí để hô hào các khán giả bước vào con đường tự lập làm giàu, “làm chủ”. Các nhân vật này toàn được đề cập với mức lương cao ngất ngưỡng trên trăm triệu chỉ sau 4-5 năm thông qua con đường làm giàu hết sức dễ dàng là… gia nhập HTĐ!!! Con đường họ vạch ra thoạt nghe rất hấp dẫn và dễ dàng, dễ dàng đến không tưởng. Đáng sợ hơn, con đường ấy lại được diễn giải nương vào các danh nghĩa có vẻ cao quí như “Làm giàu tập thể, giúp nhau cùng đi lên, vì 1 Đại Việt hùng cường…”v..v…

‘Thú vị’ hơn, chị N. còn hùng hồn giới thiệu với tôi về thân thế các nhân vật hiện diện trên sân khấu: nào con bác sĩ, con giáo viên, con doanh nhân thành đạt giàu có nhưng không thích kế nghiệp bố mẹ mà lại… vào đây làm!!! Trong số đó còn có một anh chàng N. trỏ mặt bảo là con trai ông chủ công ty may Việt Tiến(?!) dù có thánh biết thật không…

 

 

Buổi lễ kết thúc, tôi chủ động khước từ người giới thiệu của mình và tỏ ý muốn ra về nhưng bị giữ lại, kéo đến một trong hàng chục bàn nhỏ kê giữa sảnh. Mỗi bàn sẽ có một nhân viên cty – cấp bậc 2 sao trờ lên, làm việc cùng một nhóm 4-5 con mồi như tôi. Người tiếp chuyện tôi tất nhiên hết sức chuyên nghiệp. Những lí lẽ nghe mòn cả tai tiếp tục được vạch ra bài bản như được lập trình sẵn. Đầu tiên là hỏi tên họ, quê quán, vài lời khen hớp hồn. Sau đó là những chất vấn kiểu “Mục đích cuối cùng khi em lên tp này là gì?” – và với câu này, dù trả lời thế nào, bạn cũng nhất định bị dồn đến 1 trong 2 phương án “ lập nghiệp” hoặc “làm giàu”. Tiếp đó là những câu dẫn dụ kiểu “khi ra trường em nhắm làm bao nhiêu năm mới đủ mua nhà lầu xe hơi? Ra trường thể nào e cũng làm công thôi! Nếu có người cho em cơ hội, em sẽ nắm bắt không?…” kèm theo giảng giải về lợi nhuận hoa hồng cực kì hấp dẫn và “ngon ăn”, cùng cơ hội thăng tiến vùn vụt.

 

Đến cuối, khi đạt được sự đồng thuận của con mồi ở mức độ tương đối, nhân viên HTĐ bắt đầu đặt vấn đề tiền nong (chi ít nhất 1tr7 để “tự nguyện” sử dụng sản phẩm của công ty) – ai không có tiền mặt sẽ được chỉ định theo người giới thiệu để “xoay sở”. Bạn sẽ phải lựa chọn giữa một trong các món hàng: một đồng hồ đeo tay hiệu Red Ant, một bộ đồ lót nữ, một máy lọc nước hoặc bộ thái rau củ… được giới thiệu đều do công ty họ sản xuất (nhưng có thật thế không thì chẳng ai biết và chất lượng thế nào cũng chẳng ai rõ). Và khi nhìn tận mắt các sản phẩm này trong tủ kính trưng bày ở một góc tường của hội trường, bạn sẽ thấy chúng được làm rất sơ sài, trông như hàng sale off ở lề đường, không hề đáng với cái giá ít-nhất-1.700.000!!!

–> Theo luật KDĐC, hình thức này bị xem là vi phạm, cho dù cty có bắt khách hàng cam kết “tự nguyện” sử dụng sản phẩm chăng nữa. Song, đáng nói là những kẻ này rất thông minh ở chỗ, họ không đưa hóa đơn đỏ cho món hàng mà con mồi bị ép phải tự nguyện mua nếu muốn gia nhập công ty, chính vì vậy cánh báo chí có thâm nhập vào công ty thì cũng không nắm được gì làm bằng chứng.

 

Sau khi mua hàng và trở thành đại lí của công ty, việc bạn phải làm là làm thế nào kiêm đủ 3 người, lôi kéo họ gia nhập công ty. Và thế là bạn lên bậc 1 sao. Khi ba người bạn dẫn vào, mỗi người kiếm được thêm ba người nữa gia nhập thì họ lên 1 sao; và bạn lên 2 sao. Hoa hồng cứ thế được ăn chia từ dưới lên theo hình kim tự tháp.

Đây lại là một vi phạm khác của công ty này. Vì theo luật KDĐC, nguồn kinh doanh của công ty phải chủ yếu dựa vào việc bán hàng, còn giới thiệu người mới vào thêm chỉ là thứ yếu. Còn ở đây, họ hoàn toàn không bán hàng cho bạn, mà chỉ dẫn dụ bạn vào công ty, tìm cách để bạn phải mua hàng và trở thành đại lí cho họ.

 

Trong nhóm, tôi là người duy nhất “khó bảo” nên được giữ lại cuối để làm việc riêng. Chị ta kiên trì thuyết phục một cách rất lộ liễu. Chính vì được cty đào tạo một cách rất máy móc nên khi tôi đưa ra những câu trả lời không mong đợi và ngoài tình huống thông thường, chị ta tỏ ra khá lúng túng dù khéo che đậy. Đến cuối tôi cũng thoát ra được. Người giới thiệu vẫn định kéo tôi vào những nhóm khác nhưng tôi viện cớ chưa ăn từ sáng, muốn ra ngoài đi ăn. Chị ta dẫn tôi đi ăn, tiếp tục khéo léo lựa lời, mong rằng chúng tôi vẫn tiếp tục giữ liên lạc, và nếu “có những đại hội nt nữa, em sẽ đến nha?”. Khi đó, tôi đã thẳng thắn bảo đã từng nghe KDĐC rất dễ biến tướng thành lừa đảo, N. liền trở nên kém tự nhiên, bao biện vài câu rồi thôi không nói thêm gì nữa. Ăn xong tôi kiên quyết đòi về và cuối cùng cũng được đáp ứng.

 

 

Một điều nữa phải nói với các bạn trẻ về nguồn thu nhập của nhân viên công ty này. Bạn thực sự nghĩ có thể dễ dàng kiếm được trăm triệu/tháng dễ dàng như lời họ nói?

Không hề. Nếu quan sát kĩ những con người tự xưng thu nhập cao ngất ngưỡng này, bạn sẽ hiểu ngay ra vấn đề. Điển hình là N. – chị ta sắp lên 2 sao, nhẽ ra thu nhập phải rất khá như lời vẫn tự giới thiệu với tôi, thế nhưng vào quán ăn 2 lần, tôi đều để ý thấy chị ta quan sát menu rất kĩ, vô cùng dè xẻn và đắn đo, cả 2 lần đều chỉ dám gọi nước uống – lại còn là loại rất rẻ tiền. Tiếp tục quan sát đến trang phục và phương tiện di chuyển của chị ta, đích thực là một sinh viên hoặc công nhân nghèo.
Tất nhiên bạn có thể cho rằng tôi phiến diện khi đánh giá con người qua bề ngoài, nhưng nếu bạn từng tiếp xúc với nhiều loại người khác nhau trong xã hội, bạn sẽ dần nhận ra thứ mà tôi muốn nói đến ở đây: Người có tiền và người túng tiền có “mùi” rất khác nhau. Kẻ ngay thẳng và kẻ lừa đảo có ánh mắt một trời một vực. Vâng, các thành viên HTĐ dù có được đào tạo kĩ lưỡng và tỏ ra tự tin đến đâu chăng nữa thì vẫn có cái gọi là sơ hở. Quan sát kĩ và bạn sẽ nhận ra khi nói chuyện, họ đều mở đồng tử hết mức, cố nhìn thẳng vào bạn để tạo thế áp đảo – song kì thực ánh nhìn ấy lại rất thiếu tự nhiên và đầy toan tính. Họ nói nhanh và liên tục để bạn bị choáng ngợp, không kịp phản bác. Nhưng nếu có một đôi tai tốt, bạn dễ dàng nhận ra nội dung họ nói đều hệt như nhau, từ một khuôn dập ra. Và khi bị phản bác lại một cách bất ngờ, ngoài kịch bản, họ lập tức trở nên lúng túng, tìm cách kéo dài thời gian, thoái thác, cầu viện người cao tay hơn hoặc lấp liếm cho qua chuyện.

 

 

IV/ Về nhà tìm hiểu từ nhiều nguồn tin, tôi cuối cùng đã khẳng định nỗi nghi ngờ của bản thân là có cơ sở. Khi chia sẻ cùng một số người quen, tôi không ngạc nhiên khi đươc biết họ và bạn bè cũng từng mắc phải cái bẫy này. Ngay cả báo chí cũng từng có một loạt bài điều tra về công ty HTĐ, công ty này cũng từng bị phạt vì trốn thuế đến tiền tỷ!!!
Bạn có thắc mắc tại sao nhiều người biết bị lừa đảo nhưng vẫn cắm đầu làm tiếp cho công ty này? Cái tinh vi của lừa đảo bằng KDĐC chính là ở đó. Nạn nhân đồng thời cũng là hung thủ! Vì họ đa phần là sinh viên, công nhân nghèo nên số tiền 1 triệu 7 là xương máu dành dụm. Khi trót bị lừa, họ dễ vì xót tiền mà mang tâm lí “đã lỡ rồi thì thôi phải theo làm tới cùng để gỡ lại” – nhưng càng làm lại càng lún sâu. Nhiều người thậm chí mất hết lương tâm lôi kéo cả người thân, bạn bè, người yêu… Mặt khác, tâm lí sĩ diện, thích khẳng định mình của tuổi trẻ càng dễ khiến họ không dám tố cáo chuyện bị lừa đảo, sợ mất mặt nên đành ngậm bồ hòn cam chịu.

Đó là bi kịch mà rất nhiều bạn trẻ hiện nay đang có nguy cơ sa vào nếu không đề cao cảnh giác – đặc biệt là các bạn sinh viên, công nhân vừa chân ướt chân ráo từ quê lên, thiếu thốn cả thông tin, người thân lẫn nguồn kinh tế… lại đang mong muốn lập nghiệp hoặc tự khẳng định mình. Hình thức lừa đảo này “túm gáy” ngay những đối tượng như vậy.

 

 

Tại đây, tôi viết bài viết này với tấm lòng chân thành, mong các bạn hãy tỉnh táo nhìn rõ thực hư.

2 responses »

  1. Ah, cảm ơn chị đã comment.

    Vâng, e đã nói rất rõ trong bài viết rằng KDDC là một hình thức HOÀN TOÀN HỢP PHÁP, có lẽ e viết dài dòng quá nên chị đọc ko kĩ đúng ko ạh?

    Và e ko hứng thú gì với việc làm thêm đâu ạh, chỉ là bị dụ và ép vào thôi. May mà từ chối đc *sigh*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s